Tôi nhắm mắt nằm yên không ngủ Kẻng báo rền vang, sáng tự bao giờ.
Ngủ thức đêm ngày, thần kinh ốm nản Chỉ thấy đi về toàn bóng hồn oan
Cuộc cờ nhân loại tỉnh hay mê? Tướng sĩ trong cung một lũ hề.
Trái tim tôi, câu chuyện triền miên Chỉ em nhỏ hiểu và yêu thích
Tôi không tiếc khi bị đời sa thải Thân thể vùi tan rữa, hóa bùn đen
Đêm nằm nghe tiếng mưa rơi Nghe hơi gió thổi nghe đời quạnh hiu